Thứ Hai, 21 tháng 4, 2008

Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình...


Photobucket
Ảnh chụp cách đây 1 năm, nhìn rân trơi nhỉ :)) ;))

Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước. Một buổi sáng cách đây bốn năm, lúc tôi đang ngồi uống rượu với bạn, mẹ tôi bảo: "Mạ đi chơi chút nghe". Thế rồi một giờ sau tôi được điện thoại báo tin mẹ tôi đã mất tại nhà người bạn.
Nhạc sĩ Xuân Hồng cũng đã từ biệt chúng tôi như thế. Không kịp nói một lời, không kịp đưa tay vẫy chào bạn bè, vẫy chào cuộc sống. Thế kỷ 21 thế mà cũng khó đến được dù chỉ còn mấy năm.

Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.

Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.

Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.

Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...

Trịnh Công Sơn
(1996)


Càng xem bóng đá nói chung hay M.U nói riêng ta càng cảm thấy cái dang giới giữa chiến thắng và chiến bại thật là mong manh. Vừa trận trước Quỷ đỏ thắng Roma 2/0 thuyết phục ngay trên sân khách (tứ kết UCL) nhưng cũng chỉ ngay trận sau lại bị Boro cầm hòa ở P.L. Hay chỉ mới tuần trước thôi, vừa thắng ARS 2/1 trận sau lại để Blackburn cầm hòa 1/1 khiến khoảng cách với đội xếp thứ 2 Chel$ giờ chỉ còn 3,5 điểm.
Trận chung kết UCL 1999, khi mà đa số người xem đều nghĩ rằng Munich sẽ là đội đoạt cup thì chỉ sau 3' bù giờ của trận đấu thôi mọi chuyện đã hoàn toàn đảo lộn - M.U đăng quang... Sir Bobby Charlton, Solskjaer, Gary sau trận đấu nói rằng họ k0 hiểu chuyện quái j đã xảy ra, 1 giấc mơ vậy. Còn 1 cổ động viên M.U (k0 nhớ tên) đã vội vàng ráp lại những mẩu giấy cá độ mà chính tay anh vừa xé sau 3' bù giờ k0 tưởng đó...
Hay như AC Milan cách đây mấy mùa bóng, đã thắng Deportivo 4/1 trên sân nhà rồi mà để thua đến 4/0 trên sân khách trong trận lượt về và bị loại - 1 trong những cú lội ngược dòng vĩ đại nhất trong lịch sử C1/UCL....

Thế mới biết người ta nói "Đời chẳng ai học được chữ Ngờ" là hoàn toàn đúng. Cách tốt nhất là hãy đề phòng trước mọi tình huống rằng đội bóng của U có thể sẽ thắng or thua để có thể cảm thấy nhẹ nhàng nếu điều k0 may xảy ra. Đừng bao giờ tự tin đến mức quá cao ngạo rằng chắc chắn đội bóng của mình sẽ thắng (nói trước bước k0 qua lại bị hớ thì dở :P ).
Nhất là trong bóng đá, trái bóng tròn và mọi điều đều có thể xảy ra. Tính bất ngờ chính là đặc điểm lớn nhất khiến bóng đá là môn thể thao vua - đc yêu thích nhất. Thắng bại nhiều khi k0 chỉ phụ thuộc vào mạnh yếu mà còn phụ thuộc cả vào may mắn, số phận...

Nhớ mùa bóng trước, cả 2 lần M.U gặp ARS ở P.L mình đều khao khát và tin chắc M.U sẽ "làm nhục" ARS nhưng kết quả đều thua ở những phút cuối. Mùa này khi bình tĩnh hơn thì kết quả ngược lại, M.U đã thắng ARS 2 trận (4/0 và 2/1), chỉ để hòa 1 trận (bị Gallas ghi bàn gỡ 2/2 trên sân khách ở những giây bù giờ cuối trận).
Rồi thì còn nhiều trường hợp khác nữa...
Hy vọng Fergie và các học trò của mình luôn tập chung, giữ vững tinh thần, k0 chủ quan trong mọi tình huống (kể cả khi trả lời phỏng vấn) khi mùa giải chỉ còn tối đa 6 trận nữa để có thể bước lên 2 đỉnh cao P.L và UCL. Già và có kinh nghiệm bị thua cay đắng nhiều rồi (Leverkusen 2002, Porto 2004, Milan 2007,...), Sir Alex phải hiểu điều này hơn ai hết. Đề cao đối thủ thay vì đề cao mình chính là 1 cách khiến họ có thể chủ quan, mất tập chung...

Mấy hôm trước thi học kỳ môn 70-290 mình chẳng học j cả. Trước khi thi còn lo phải thi lại, học lại, tiền nộp học lại (xoay đc 90$ lúc này là cả 1 vấn đề :| ). Nhìn bộ đề ôn Microsoft TestKing hơn 800 câu toàn tiếng Anh chuyên ngành mà nản, xem qua đc có mấy chữ. Thế nhưng khi đi thi lại may mắn qua khá dễ dàng, đề thi có 14 câu :))

Thế mới biết ông trời thường đối xử tốt với những người biết khiêm tốn (vặt...như mình =)) )

Đôi lời muốn nhắn gửi tới M.U và Mancunians
(nhân ngày hôm nay, 21/4/2008 - me tròn 22t :)) )



2 nhận xét:

  1. Nhớn rồi có khác ;)) Suy nghĩ triết lý nhở ;))

    Hép pi pớt đây lần nữa nhá >:D<

    Duy hâm bao h ra trường đi làm thế :P

    Trả lờiXóa
  2. Triết j đâu, chẳng qua cái số tớ nó là số đen, toàn ngược đời lên thế :)) Thanks Ngà ngố lần nữa :D K0 phải học lại thì chắc là cuối năm học xong :D Còn đi làm thì vẫn đang đợi :|

    Trả lờiXóa