Thứ Ba, 30 tháng 10, 2007

Beckham và bộ ngũ M.U, tình bạn của "thế hệ vàng" đẹp nhất


Đây là 1 câu chuyện về tình bạn, tình yêu đẹp như chính thế hệ vàng của M.U, dành cho những ai đã và vẫn yêu Becks, những người thích hoài niệm về những năm tháng đẹp nhất của United những năm 90 thế kỷ trước...

1.

Chuông đồng hồ ngôi nhà 3 tầng đổ 7 tiếng.Anh em nhà Neville, Nick “đuôi dế” và Paul Scholes tóc vàng bấm còi píp píp dưới sân.

-Long “Beck” ơi!

Bà mẹ trong bộ đồ ngủ mếu máo chạy từ nhà ra.

-Anh Dũng Dương Sơn ơi!Các con ơi!Thằng Long lại bỏ đi từ đêm qua rồi. Ôi giời ơi,Long ơi là Long! Nhà cao cửa rộng sao con ko ở lại để bố mẹ cô quạnh đêm hôm khuya khoắt thế này.Long ơi là Long ơi!

Ông bố ôm vai bà mẹ.Người đàn ông kìm nén tình thương trong lòng nhưng hiện nỗi buồn ra mặt.

-Thôi, em.Chuyện đâu còn đó.Có bạn nó đây rồi…Thằng út Neville - Việt Dũng sốt sắng:

-Mẹ đưa bọn con nên phòng.

4 thằng đánh rập chân chống xe rồi nện giày nên tầng 3.Thằng Dương “Paul” nhấc tấm nệm giường.

- Nó đi đâu được nhỉ?

Thằng Sơn “Nick” sắp xếp đống sách vở trên bàn nháy mắt anh cả Neville.

“Gia Lâm Street”?

- Phố nhà nghỉ chỉ dành cho những cặp tình nhân.Mà thằng Long nhà mình…Cặp kè vớ vẩn nó thèm vào.Thằng Việt Anh ném bộ quần áo sặc mùi Polo vào tủ - Tao hiểu nó.

Ko gian căn phòng đặc quành lại bởi khói thuốc, bởi mùi dầu cù là của bà mẹ và bởi “tổ hợp mùi” khói xăng pha dầu ủ nước hoa “phảng phất” từ đống quần áo thằng Long. Poster Beckham lồng kính với chữ ký “xịn” ngự đầu giường nheo mắt thách thức.Thằng Long thấy nó và Beckham nhiều điểm tương đồng.Tuổi trẻ tài hoa đời sóng gió.Nó tôn thờ thần tượng bằng tấm ảnh duy nhất, kỷ vật đổi bằng chuyến “xe ôm” Hà Nội - Hải Phòng khứ hồi cho 1 ông tây ở khách sạn Hômsơn.Hôm đấy Hà thành hiu hắt mưa, nó “lệu rệu” 1 mình.Qua khách sạn ông tây hét toáng: “Hi, hi! Beckham, Beckham!” Ông tây người Manchester.Nó chở ông đi Hải Phòng rồi về Hà Nội mà chẳng lấy 1 xu nào. Ông tây khen nó rất có tính cách Manchestoh! Và trao nó tấm ảnh Beckham bởi thấy nó giống!Vậy nên, mỗi khi Man đá trực tiếp, anh em nhà Neville, Nick “đuôi dế” và Paul tóc vàng lại sửa sạon bữa tiệc nho nhỏ rồi nên phòng nó vừa xem tivi vừa xem ảnh.Chuyện thằng Long bỏ nhà giạt đêm mà ko nói 4 đứa kia là cực kỳ khó hiểu.


2.
Tháng 7 năm 1998 khi Beckham bị rút thẻ đỏ trong trận gặp Argentina thì thằng Long bị định chỉ 7 môn thi lần can tội bỏ nhà học cắm xe máy cá độ bóng đá.Khi đấy nó học năm thứ nhất đại học.Beckham bị cả nứơc anh “dìm” thì thằng Long được họ hàng ban cho 1 cái xích để “buộc” vào cửa sổ như “thằng nghiện”.

Cũng ko hiểu sao nó chán đời đến mức muốn tự tử nhưng ko nghiện thật.Beckham có Victoria tận tình khuyên bảo còn thằng Long có “bộ tứ tài năng M.U” lên “dỗ” mỗi chiều. Đầu năm thứ 2 thằng Long được tháo xích cổ.Anh cả Neville nên tận chùa hương mua cho nó cái “bùa” gọi là yểm cho cái máu “thằng Bần” trong nó khỏi trỗi dậy.Ko hiểu Beckham thích thời trang có bằng nó nghiện cờ bạc ko nhưng 4 đứa kia thì biết “thằng Long thích “mỗi” cờ bạc thôi thì đã “xuống chó”…ghẻ rồi.Còn ko, nó sẽ ko “nên voi” thường mà là “lên voi”…kim cương! Thật vậy bỏi nó đẹp trai, tư chất đĩnh ngộ và hơn cả là có cái đầu rất “lạnh”.Mỗi tội nghiện cờ bạc!Mẹ nó cũng sao Thái Bạch giải hạn: ko đc.”Thầy” bảo nó fải gặp “quý nhân”, “ngài” yểm 1 co gái (xinh xấu ko thành vấn đề).Gặp đc thì nó chừa cờ bạc.Còn ko nó sẽ phá gia chi tử cả đời.Vậy nên mẹ nó tận tình ngày đêm “giục mối”, anh em nhà Neville “tích cực” giới thiệu , thậm chí Nick “đuổi dế” còn mang cả em gái đến chăm sóc nó mấy ngày tai nạn xe máy nhưng cái đầu “lạnh” nó chưa gật xuống.Cách đây 2 ngày, “thầy” phán cạu quý tử sẽ tạm đi “công tác” 1 thời gian.Mẹ thằng Long khoá tủ, bố thằng Long cất sạch giấy tờ xe máy.Y như rằng ông con sách xe đi thâu đêm mà chẳng “nhắn gửi” gì.

- Nó đi đâu đc nhỉ ? Thằng út Neville nhăn nhó nhắc lại câu của Paul tóc vàng.


3.
Anh em nhà Neville - Việt Anh, Việt Dũng – sinh đôi.Thằng em ra sau thằng anh nửa giờ.Ngày thằng Long gặp anh em Neville “uốn” Macarena như rắn ở sàn Metal thì chúng còn trẻ: 18 t. “Cảm vì đức,mến vì tài” chúng kết bạn nhau.Về sau Việt Anh gặp Dương “Paul” trong cuộc “đọ sức” ở vừơn Hồng và Long “cuỗi đuổi cá vàng” làm Sơn Nick gãy chân phải ở đê Trần Khát Chân, chúng hợp thành “bộ ngũ tài năng M.U”. Quan điểm chung cả hội” “chơi” nhưng ko “đú”. “chơi” nhưng ko là “dũng sĩ” diệt gia đình.Trừ thằng Long có “sao cờ bạc” chiếu mệnh, 4 thằng kia chưa diệt gia đình bất cứ thứ gì.

Anh em nhà Neville xin nghỉ tiếng Anh thương mại buổi tối để tìmLong. Sơn Nick đưa tay che miệng.

-Bố trẻ đi đâu kĩ thế, 3 ngày rồi còn gì!

Thằng Dương “Paul” vuốt râu gật gù:

-Tao khẳng đinh thế này.Thằng Long ở nhà lâu quá nên “nhớ” cờ bạc.Mà chỉ cá độ bóng đá thôi! Tao sẽ lượn qua các “chợ” tìm nó.

Sơn Nick nhanh nhảu đoảng:

-Để tao lục nhà nghỉ khách sạn.Thằng này chúa thích ngủ 1 mình.Neville em đâu.Tao nhờ mày loạng quạng phố lớn.Mắt “đong” nên mà tìm,hy vọng là gặp…

Thằng Anh ngồi ngoài thấy ko đc sai nên ngứa ngáy:

-Còn tao,tao sẽ “dợt” qua mấy hàng cầm đồ.Xe nó ko “bổi”, cắm kịch kim đc 10 triệu.Tao tính, hoặc nó trúng quả đậm hoặc sắp hết tiền rồi.Ok?

Bốn cánh tay đồng loạt giơ nên đập bốp vào nhau”

Let’ go!

Những chiếc xe phóng vụt đi trả lại sự yên tĩnh cho con phố nhỏ.Với “bộ tứ tài năng”, mọi chuyện mới thực sự bắt đầu.


4.
Thằng ôn trắng trẻo tóc bổ bốn sáu ko đến hả mẹ?

Cô gái ngồi mơ màng bên quầy bar hỏi bf mẹ ra chiều hờ hững lắm như mặt cô thì thoáng hồng khi nhắc đến “thằng ôn” nọ.Bà mẹ tay cầm máy hút bụi, tuổi chừng ba nhăm nhưng vẫn chưa nguổi vẻ xuân sắc 1 thời.

-Hỏi làm gì,dọn dẹp đi!Con trai gì mà lạnh lungf phát ghét – Bà lẩm bẩm 1 mình.Phải cái…cũng đẹp trai.Chắc bằng tuổi con Hằng nhà mình - Tự dưng, mặt bà tươi tỉnh – Nó giỏi lắm con ạ! Hôm qua “gà” bố mày cầm “cửa trên”, thắng cả “chợ” đấy. Học trường gì nhỉ,mẹ thấy nó còn vừa “độ” bóng vừa…học bài.Xem ra “chợ” này nó trẻ tuổi nhưng đầu lạnh nhất.Mà trông đẹp trai, fải ko con gái?

Cô con gái tên Hằng chợt đỏ bừng mặt.”Thằng ôn” giốngBeck lạ lùng.Ko biết nó có biết ở cái Trung tâm bóng đá “tiền người” cao gắp vạn “tình người” này có 2 mẹ con xinh đẹp vừa nhắc đến nó bằng sự ngưỡng mộ và nể phục thực sự ko nhỉ. Hằng học trường luật. Ngưòi ta bảo sinh viên là người lớn lắm,cô cũng thấy thường.Là SV năm nhất rồi vẫn là con bé lũng lịu của mẹ cô như ngày nào đấy thôi.Thời buổi kinh tế thị trường, “đời sống cao” bố cô bỏ làm nhà nước về mở trung tâm cà fê bóng đá.Người đến xem thì ít mà đến cá độ thì nhiều.Mẹ cô cũng theo luôn bố làm ăn mà bỏ lương kế toán trưởng mà theo bà là “ba cọc ba đồng”. Hằng học sáng, chiều theo bố phải ra trung tâm dọn dẹp. Đám thanh niên an chơi thiếu lí tưởng sống suốt ngày ở đây làm cô khó chịu.10 thằng đến quán thì 10 thằng chung 1 bản sao: Biết ăn diện,thích làm đẹp,máu mê cờ bạc và cực kì muốn “làm giàu” nhưng học hành chẳng biết gì.Hằng fản đối kịch liệt “lệnh bố” cho đến mấy hôm nay.Vì lý do gì thì cô cũng ko biết chính xác. Hình ảnh “thằng ôn” cổ áo dựng cao, 2 tay đút túi lững thững ngắm ảnh Beckham làm cô xao xuyến? Mà sao “thằng ôn” giỏi thế, “chợ” này toàn cao thủ còn fải bại trận dưới tay nó.Mà hễ nó xuất hiện thì “dân chợ” cả trai gái già trẻ lớn bé chỉ nhìn nó chứ ko nhìn cô như mọi hồi.Tức quá đi thôi. Tự dưng cô đem ảnh Vic ra xem.Mà ko, làm gì ngơ ngẩn vậy,con gái Hà thành thế sao…Nhưng này, từ ngày “chập” ánh mắt “thằng ôn”,cô thấy bọn con trai bây giờ thật… “nhạt”.Chẳng hiểu sao.


5.
Thằng “Beck” ngồi bó gối trong nhà nghỉ khách sạn Lâu Đài. Đã 5 ngày qua nó chưa liên lạc với gia đình cũng như bộ tứ M.U.Nó lại cắm xe đánh bạc như cái “tội”, cái “nhgiệp” kiếp trước đầy đoạ nó vậy.Nó đã thắng và thắng rất nhiều.Và nó đã thua hệt như “người ta” nói đá “bóng” thì trái bóng tròn. Chẳng ai có thể tự hào vỗ ngực mà rằng ta đánh bạc giỏi mà cũng chẳng ai giàu nên nhờ cờ bạc. Thằng Long biết vậy, biết lâu ròi và biết hơn ai hết.Nhưng nó chưa biết “chừa”.Nó cắm xe bố mẹ nó sẽ “nhổ”…Nó biết bố mẹ ko muốn nó “khổ” nhưng nó ko biết bao giờ chừa đc cờ bạc.”Xã hội đen” gọi đó là “bản chất”.

Trong túi quần bò nó còn 110 ngìn đồng, đủ để trả tiền thuê phòng và 1 cuốc xe ôm về nhà xin bố mẹ tiền”nhổ” xe.Xe nó cắm 10 triệu,thắng bạc đc gần 8 “xịch” và làm vua đc 5 ngày.Giờ thì…thế đấy.Nó bấm máy gọi lễ tân.

-Alô,làm ơn nối cho số 090…Alô, Nick à,anh “phèo” xe rồi.Lên Lâu Đài anh em mình bàn chuyện…

10’ sau anh em nhà Neville, Sơn Nick và Dương Paul nện cửa rầm rầm.Becks ngồi chịu trận cho 4 thằng bạn thân tổng xỉ vả.Thằng Neville em:

-Mày là thằng mất chất!

Thằng Paul tóc vàng:

-Cái thân làm tội cái đời.Nhục như con chó!

-Mày hứa bọn tao và gia định thôi cờ bạc lần thứ bn rồi.Thằng Sơn “đuôi dế” khua khua điếu thuốc trước mặt – “tỉnh” chưa?

Anh cả Neville xem ra “cao đòn”:

-Còn 4 xe đấy. Đẩy vào cầm đồ mà lấy tiền.

Beck ôm chăn cười tiu ngiủ.Chẳng hiểu sao lần này đồng đội phản ứng dữ dội thế.Mà thằng Việt Anh mới nói gì nhỉ? Hay…mượn thêm xe bọn nó cắm “cứu thua”? Bọn này chúa ghét cờ bạc nhưng may ra chúng nó thương tình. Beck mới nhăn nhó kêu cả bọn chụm đầu lại bàn tính thế này…thế này…thế này.Hệt như hồi Beckham thuyết phục đội trưởng Roy Keane ở lại thành Manchester. Rồi thì chúng cũng có vẻ xuôi xuôi. 4 thằng kia nghe Beck thuyết fục mãi rồi cũng… “thương bạn”. Thương ko fải lỗi nên chúng cho Beck mượn xe cắm!. Tội và đâu 1 mình Beck chịu.

Vậy là thêm 4 xe ko giấy tờ nữa đc đẩy vào hàng cầm đồ. Beck dắt 40 triệu vào túi áo vét rồi kéo bộ tứ M.U nên “chợ” đá “bóng”.


6.
6 là số ngày Beck giạt nhà cũng 4 thằng bạn,cộng với 5 ngày giạt 1 mình,vị chi là 11 ngày Beck bỏ nhà bỏ học ko 1 lời nhắn nhủ.Khổ thân anh em nhà Neville, Beck mới dắt vào đời mấy ngày mà mà giờ đã “mở bát” (đánh xóc đĩa) nhanh hơn máy. Sơn Nick và Dưong Paul cũng “hiếu động” chẳng kém nên giờ lô đề đã tính toán như thần.”Bộ ngũ tài năng M.U” giờ thành cái máy đánh bạc chuyên nghiệp.Khổ nỗi, trước nay chưa ai giàu nên nhờ đanh bạc nên bọn Beck ko “ngoại lệ”. 40 Tr tiền cắm xe,thắng bạc thì ít thua thì nhiều,cả bọn sắp “tay trắng”.Thằng út Neville thì mếu máo đòi về vì…nhớ mẹ.Thêm nữa là M.U càng đá càng “khễu. Long Beck đứng mũi chịu sào mấy hôm nay trong sọp hẳn đi.Sự nể phục của dân chợ dành cho nó vẫn còn nhưng mấy ai biết nó sắp cháy túi?Như mọi lần nó đăm chiêu ngắm poster trên tường…để tiếp thêm “sức mạnh”.”Cứu bọn em với anh Beckham ơi!”

-Anh…hâm mộ Beck lắm phải ko?

Giọng con gái dịu dàng cất nên sau lưng nó.Thằng Long khẽ quay đầu. Đứa con gái bà chủ!Mà sao nó ko để mình yên.Thằng Long biết dõ chuyện cờ bạc mà dính gái vào thì đen vô cùng tận.

-Mẹ em bảo…anh giống Beck! Em…cũng thấy thế.

Giọng đứa con gái vẫn dịu dàng.Chẳng hiểu có fải vì thua bạc nhiều nên cái đầu lạnh của nó chùng xuống hay ko nhưng quả thật thằng Long chưa bao giờ nhận đc lời nói nào ngọt ngào đến thế.Và tim nó chợt thót lại khi “chạm mắt” đứa con gái.Lần đầu tiên trong đời nó thấm thía câu danh ngôn” “người mạng khuôn mặt lạnh có trái tim ấm”.Nhất là ở cái chốn “xã hội” này,còn chỗ chăng cho con tim “chưa từng bao giờ” của nó đc “xao động”?

-Các bạn gọi anh là Long Beck fải ko?Bộ ngũ các anh thật tuyệt…Mẹ em bảo bọn anh cứ ở đây,khi nào lấy đc xe hẵng về…Ra khách sạn nghỉ tốn tiền lắm…

Thằng Long tái mặt.Nhưng rồi nó trán tĩnh lại trong tích tắc.Chắc chắn thằng Neville em ko chịu đc “nhiệt” nên “khóc” với người ngoài.Liệu đứa con gái biết đc tiền nó có là do cắm xe?Mà ko,mắt nó sáng thế kia,sao hiểu đc chuyện “người lớn”.Tự nhiên thú đánh bạc trong ngưòi nó bay đâu hết nhường chỗ cho cảm giác là lạ xen chiếm tâm hồn.

-Anh…Long…Dám theo em ko?

Mắt đứa con gái nhìn ngước nên thách thức.Mà ko fải mắt.Một hồ nước thu mênh mông sẽ khoả lấp đi mọi lỗi ưu phiền của nó,thằng Long nghĩ thế nên nó đồng ý.” Đầu lạnh” có gạt đầu ko?Thằng Long tặc lưỡi.Khác với mọi lần,nó nghe theo sự quyến dũ ma giáo của cờ bạc,lần này nó ngoan ngoãn vâng lời 1 đứa con gái.Chẳng biết rủ đi đâu nhưng nó vẫn đi.


7.
-Hứa đi Long ơi,chỉ 1 lần thôi…Rằng anh sẽ chừa cờ bạc…Hứa với em đi…Em sẽ…chơi với anh.anh mà về nhà bố mẹ sẽ lại xích cổ anh mãi thôi…Chẳng bao giờ em đc thấy anh nữa…Long ơi…Beckham của em.

Đứa con gái tên Hằng gục đầu vào vai nó khóc tức tưởi.Tay 2 đứa đan nhau dưới gầm bàn.Muốn thắng bạc fải tàn nhẫn!Thằng Long hiểu điều đó ơn ai hết nen chưa 1 lần nó bị vương vấn bởi chuyện tình cảm vớ vẩn.Nhưng lần này thì ko.Nó cảm thấy yếu đuối hơn bao giờ hết.Cái đầu lạnh chùng hẳn xuống rồi.Nó cảm thấy cần đc che chờ và Hằng đang che chờ nó bằng những lời nói dịu dàng,bằng những giọt nước mắt và hơn cả là tấm lòng.Nó cảm nhận đc vậy.Trái tim nó mách bảo là “có” nhưng lí trí nó cùng bộ tứ M.U thì ngăn lại.5 chiếc xe đang lằm đắp chiếu chờ đợi. Ông chủ cầm đò đưa mắt sốt ruột.Chỉ cần nó gật đầu thôi là chiếc Spacy đầy đủ giấy tờ sẽ đc đẩy vào.Và nó sẽ có tiền đánh bạc tiếp.Chẳng hiểu sao đầu nó “tỉnh” thế nhưng nó ko hề nghĩ rằng Hằng…điên.Tự dưng chẳng quen biết lại trao xe cho thằng máu cờ bạc dội từ đầu xuống chân đi cắm.Hằng đã thuyết fục đc nó bằng những lý lẽ thật bình dị và…trẻ con, hệt như lần nó thuýet fục bộ tứ M.U cho mượn xe đi cắm.Và nó đã tin cô,tin gấp trăm vạn lần niềm tin mù quáng vào cờ bạc. Đêm nay M.U của nó ra sân.Nó sẽ thắng nếu fản bội lại thần tượng.Tay nó run run ký vào tờ giấy vay tiền. 50 Triệu gồm đô la và ngân phiếu bỏng giãy nơi túi ngực.Trông Hằng có vẻ vui.Hai đứa dắt tay nhau vào fủ Tây Hồ.

-Em khấn gì?

-Long - Hằng mãi bên nhau…như Beck và Vic – Nơi khoé mắt cô chưa vơi đi giọt nước.

-Còn trận đấu sinh tử tối nay?

-Em tin anh.Mà sao dám múa dìu qua mắt…”thợ” - Hằng cười khúc khích – Nhưng…M.U trên hết!

Thằng Long ko cười.Lòng nó như lửa đốt.Cầm “cửa dưới” sẽ chắc thắng hơn nhưng nó ko muốn fản bội thần tượng.Mà nó cũng chẳng thiết tiền nữa.Mỗi làn nhìn vào đôi mắt Hằng nó thấy “xã hội” nó đã đắm mình như 1 đống rác.Và tối nay,1 lần cuối cùng trong đời nó sẽ ở trong “đống rác” đó.Thắng,nó sẽ có xe,có bộ tứ M.U và có Hằng.Thua…Nó ko dám nghĩ nữa bởi hình ảnh sợi xích đã hiện về.50 triệu cứ nóng bỏng giãy nơi túi ngực.Ko fải tiền mà là máu thịt của nó,thậm chí còn hơn thế nữa.Nó hoanh mang.Chẳng còn tin bất cứ thứ gì,kể cả bản thân nó…

-Hằng…Em chọn cửa…hộ anh.

-Manchester!

-Nhưng anh sợ…chấp cao lắm…mà lần này…fải thắng.Bộ tứ M.U cũng 6 chiếc xe đang ngóng chờ nơi anh…

-Em tin mà.M.U thắng 2 – 0!

-Anh sợ…Chưa bao giờ anh bị cảm giác này…

-Ngay cả bây giờ?Bên em?Dũng cảm nên Beck ơi!


Chung kết:
“M.U fản công.Gary Neville, Beckham tạt bóng!...” 3h sáng.

Bộ ngũ tài năng M.U cùng nàng Vic Hằng thấp thỏm quanh bàn tròn ngóng theo những con quỷ đỏ “tiếp khách” trên sân Old Trafford.Thằng Long “cốp” 50 triệu đi cửa trên.Cả “chợ” bảo thằng đầu lạnh đêm nay chết sặc tiết.Thằng Long “phớt ăng lê” lắm tay Hằng nháy mắt tin tưởng.Phía sau quầy bar bà mẹ mắt long lanh tự hoà nhìn 6 đứa trẻ.”Thằng đầu lạnh đêm nay tươi tỉnh hơn và trông nó thật đẹp bên con gái mình”.Bà nghĩ thế.Bóng chợ giao M.U chấp 1 quả dưỡi cửa dưới phóng lại tiền 10 ăn 8.Nghĩa là M.U fải thắng cachs biệt 2 bàn thì cửa trên mới thắng,còn ko, Spacy Hằng, FX Long cùng Wave,Max,Sport,RGV của bộ tứ M.U “đi” hết.

Vào cuộc vài phút,Beckham sút phạt dội xà ngang.Bọn “cửa dưới” vỗ tay rầm rầm.Thằng út Neville suýt mếu. Đầu thằng Long lạnh trở lại.Nó an ủi đồng bọn:

-Yên tâm đi,tao nhìn trận biết Man thắng bét 2 trái!

Cả chợ chẳng ai tin nó ngoài Vic Hằng.Tuy vậy mồ hôi tay 2 đứa vẫn toát ra như tắm.Phút 40 hiệp 1 tỉ số vẫn 0 đều.Hằng gục đầu vào Long khóc ứa nước mắt.Phút 41..42’…Beckham tạt bóng như đặt chân Giggs để tiền vệ trái này đẩy bóng vào lưới.Khỏi fải nói bộ tứ M.U sung sướng mức nào.Cả chợ lặng người nghe tiếng gào chiến thắng của thằng út.Vic Hằng gục mặt vào ngực Long tức tưởi:

-Em ko xem nữa để Man của anh thắng cuộc.

Ở đó mùi mồ hôi,mùi Polo thoang thoảng và cái mùi rất đặc chưng của thằng đầu lạnh mà lúc gặp lần đầu chẳng bao giừo dám ước ao có lần thứ 2.Phải chăng là giấc mơ, “Beck” của em ơi!Và cô vẫn tin rằng M.U của Beck sẽ thắng 2 – 0.

…Phút 80,tỉ số vẫn là 1 – 0.Vài “thợ” đi “cửa dưới” đã giục lấy “cốp”.Anh em nhà Neville,Sơn Nick,Dương Paul đưa mắt Long Beck cầu cứu.Vic Hằng nước mắt ngắn,nc mắt dài lau ướt đầm vai áo “Beck”. Đầu thằng Long vẫn lạnh như thường.

-Yên tâm đi,cờ bạc ăn nhau tàn canh.Em ngồi đây chờ anh…

Thằng Long dựng cao cổ áo rồi bước lại cái màn hình siêu phẳng.Nó giơ nên cái di động bạc,tài sản cuối cùng của nó cũng như cả hội.

-M.U vẫn chấp 1,5 ai dám “cầm”?

Anh em nhà Neville ở dưới gào toáng lên cho sự điên rồ của nó.Thằng Sơn,thằng Dương quay mặtchẳng dám nhìn.Vic Hằng gục đầu xuống bàn khóc.Bà mẹ chạy ra ôm đồng hồ…Phút 82…83..84…Giggs đẩy bóng lắt léo qua 3 hậu vệ rồi đẩy vào cho Sheringham…”Vào…ào…ào!”.Sân Old Trafford nổ tung,bộ ngũ M.U nổ tung,Vic Hằng nổ tung và cả bà mẹ cũng nổ tung…và…một nụ hôn chiến thắng ngọt ngào dành cho cái đầu lạnh…Thằng Long dắt tay Hằng kéo bộ tứ M.U đi “nhổ” xe lúc trời vừa hửng sáng…

M.U – Bóc đô: 2 – 0

Trao huy chương ở…Công an Quận:
“Chợ” cá độ bóng đá của bố mẹ Hằng bị dẹp sau đó 3 ngày.Cũng may họ chỉ bị xử phạt hành chính chứ chưa bị truy tố trước pháp luật. Đón Long Beck ở nhà ko fải 1 sợi xích mà là 2 cảnh sát hình sự.Họ còn rất trẻ,anh Ngọc và anh Hà,cả 2 đeo non thiếu uý và có đôi mắt rất sắc.”Beck” đc kẹp nách ra “Xíchđờca” chuyển quận ngay tối đó.chẳng gọi đc cho ai chỉ có Vic Hằng phóng theo “tắc tế” bánh mì,nước lọc.”Beck” bị phạt rất nhiều thẻ: Tội bỏ nhà,bỏ học,cắm xe máy ko giấy tờ,lợi dụng tín nhiệm lừa đảo tài sản công dân,tham gia đường dây cá độ bóng đá,…Tóm lại Beck sẽ bị “thẻ đỏ” truất quyền…công dân trong thời gian dài nếu ko có sự bảo lãnh của người nhà.Mới ngồi quận 2 ngày Long Beck đã thấu ra đc nhiều điều.Tỉ như anh Hà,anh Ngọc hơn nó có vài tuổi đã tìm đc lí tưởng sống cao đẹp.Chẳng bù cho “lí tưởng” của nó”: đánh bạc và sống vô nghĩa cuộc đời.Nó tiếc nuối,nó ân hận và nó gục vào bờ vai Hằng mà khóc.Khóc cho những ngày đã qua và khóc cho những ngày sắp tới.Nó fải vào tù,fải xa bố mẹ,xa bộ tứ M.U,xa Hằng…Nó cũng khóc cho cái “nghiệp”,cái tội cờ bạc kiếp trước vừa thôi đầy đạo nó thì nó đã fải vào tù.Chiếc khăn tay Hằng Vic trao nó giờ đã đẫm lệ…

-Phạm nhân Long “Beck” lên gặp chỉ huy.

Thằng Long hồn xiêu phách lạc.Nó hôn 1 cách điên dại lên môi Hằng Vic như thể lần cuối cùng rồi xa cách mãi mãi…Thằng Long được đưa đi gặp ngưòi chỉ huy.Người chỉ huy cất giọng trầm hùng:
-Thể theo nguyện vọng gia đình,phạm nhân Long sẽ được đoàn tụ gđ ngày hôm nay.Chúc cháu về cải tạo tốt và mong gặp lại,giảng đường ĐH chẳng hạn.

Long Beck nước mắt nhạt nhoà.Tai nó ù đi chẳng nghe thấy gì nữa…Thằng Long đã hiểu,khi người ta ko còn nhỏ,khi người ta đã gánh vác trên vai 1 niềm tin,1 lí tưởng cao đẹp thì fải sống sao cho xứng đáng với nó.Ngoài kia có bố mẹ,có bộ tứ M.U và có cả Hằng Vic giang rộng vòng tay đón nó.Nó sẽ trở về,sẽ sống,học tập và cải tạo mình…

Sáng tác: Nguyễn Lê
Chép lại từ H2T 2000



0 nhận xét:

Đăng nhận xét