Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2009

Giải mã "Đêm thấy ta là thác đổ"



Đêm thấy ta là thác đổ - nhạc Trịnh Công Sơn

1.

"Một đêm bước chân về gác nhỏ
chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa"

- Nhiều khi lủi thủi về nhà ta chợt nghĩ đến em (= đóa Tường vi, bàn tay ngắt hoa) … nhớ phố xưa nơi hẹn hò vui chơi, mà giờ này em đã quên ta (= vườn xưa) rồi.

"Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do"

- Khi em ra đi rồi, ta lại gặp được người con gái khác (= thành phố lạ), nhưng ta không mảy may xúc động gì (= thành phố đã đi ngủ trưa). Rồi thôi, đôi khi nghĩ mình bình thường lại (= tựa lá cỏ), và lại vô tự lự trước cuộc đời (= ngồi hát ca rất tự do).

"Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố xưa tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe"

- Nhưng đâu mãi thế được, có lúc lại tìm về (= bỗng như trẻ nhớ nhà) lại kỷ niệm xưa (= những phố xưa tôi về). Nhớ lúc đó tình yêu còn tinh khôi (= ngày xuân) tình cảm của chúng ta chưa sâu nặng (= bước chân người rất nhẹ). Nhưng tình yêu đó đã qua rồi! (= mùa xuân đã qua bao giờ). Cho nên tối về gác nhỏ, trong ta, tâm tình chỉ có thể vỡ òa và ôm mặt khóc (= ta là Thác đổ) mà thôi. Sớm mai tỉnh dậy mà ta vẫn còn chưa nguôi (= tỉnh ra có khi còn nghe).

2.

"Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đốm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya"

- Nhưng rồi ngày lại ngày, tôi trải qua nhiều cuộc gặp gỡ khác (= về giữa chợ). Rồi cũng thấy vui, niềm vui dù nhỏ nhoi (như đốm lửa) như làm sống lại tâm hồn héo hắt của ta (= vườn khuya).

"Vườn khuya đóa hoa nào mới nở
Đời tôi có ai vừa qua"

- Trong tôi (= vườn khuya) có sống dậy một tình yêu nào chăng (= đóa hoa nào mới nở). Nhưng dầu sao thì cuộc tình đó cũng chỉ là chóng vánh, không để lại dư âm (= có ai vừa qua).

"Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ"

- Cho nên tôi lại chán nản, nhìn quanh cuộc đời không có gì là thú vị cả (= trăm nghìn nấm mộ, hết mang điều mới lạ) lại ơ hờ lãnh đạm với cuộc đời.

"Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quì
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia."

- Những lúc đó tôi khép mình (= khép cửa) lại, rồi gặm nhấm (= tôi quì) với cuộc tình đã mất (= vết thương). Vì em đã mang cuộc tình nhỏ bé của tôi (= lời khấn nhỏ)đi rồi, và để tôi lẻ loi với cuộc đời không bình thường này (= đời kia).


--------------------------

Đây là một bài hát về Sự nuối tiếc sâu sắc với mối tình đầu của mình (Ns) và được biểu hiện bằng cái tựa "Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ" = Đêm về ta Khóc (hay Đêm về ta Buồn khổ).

Trịnh Công Sơn nói rằng ông chịu ảnh hưởng của Albert Camus trong bài hát này, về những bước chân và những âm thanh ít người để ý.

Hoàng Ngọc Hiến đề cử ca từ của "Đêm thấy ta là thác đổ" làm bài thơ tình hay nhất thế kỷ.

Quang Dũng tiết lộ như sau, "... Ở đó, khi đến ông đã gặp một ma sơ và ca khúc Đêm thấy ta là thác đổ là sự bay bổng của nhạc sĩ với ma sơ nọ".


7 nhận xét:

  1. Lâu rồi ngại, lười đíu mún vào quán bạn Ẹt comment spam. Tại bạn sưu tầm rồi post tùm lum liên tục nhìu bài mới quá, đíu thời gian đâu mà xem :D :(

    Trả lờiXóa
  2. Trịnh tiền bối đội mồ dậy rồi ....

    Trả lờiXóa
  3. Sặc, dám nói vậy với TCS à

    Trả lờiXóa
  4. Hay nhỉ, những người như TCS lãng mạn lắm, có điều giờ mới hiểu đc nhiều ý nghĩa của bài này :D. Mà ko biết ai "dịch" ra thế này vậy ta :-?

    Trả lờiXóa
  5. Hem bít, trước cứ tưởng anh Luân DTL ở musvn.com, nhưng hình như ko phải :D. Bài này có nhiều cách hiểu, tùy từng người; nhưng cách trên có vẻ chính xác nhất :).

    Trả lờiXóa
  6. http://www.youtube.com/watch?v=ZTdBKMGmEjo

    Trả lờiXóa