Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2008

Scholesy - Chàng Ngự Lâm Quân Tóc Vàng



Lâu lắm rồi chúng ta mới lại thấy Paul Scholes ghi bàn. Một pha chạm bóng đầy cảm giác, một cú sút trái phá dũng mãnh của anh đã làm bùng cháy lên nhiệt huyết bất tận thời trai trẻ và đưa Quỷ Đỏ tới trước cửa thiên đường. Con người chỉ cao chưa đầy 1m7, nhưng sự giản dị, đức tính cần cù cùng với tinh thần chiến đấu mà anh thể hiện luôn khiến những MU-er sắt đá nhất cũng phải thổn thức và kính phục.

Ví anh là một người lính ngự lâm quân của United cũng không sai, cho dù anh không hào hoa như D’Artagnan, không phải là một người quý phái như Athos, chẳng như Porthos hay khoe khoang và càng không phải là Aramis luôn theo đuổi một ước mơ khác xa so với những gì mình vẫn sống.

Anh giản dị, cần cù và trầm lặng biết bao nhiêu so với cuộc sống hào nhoáng của các ngôi sao bóng đá bạc triệu. Tìm thấy thông tin của anh trên báo chí, truyền hình hay thậm chí trên internet thật không dễ dàng, vì anh luôn khép mình trong một lớp vỏ bọc so với những người đồng đội thuộc thế hệ vàng 1992.

Đã bấy nhiêu năm qua trên mảnh đất Old Trafford huyền thoại này, các chiến hữu của Paul Scholes có được mọi điều mà giới hâm mộ sung bái: Becks là một biểu tượng, một hình mẫu, một thương hiệu. Giggsy đang nắm trong tay những kỉ lục và sắp sửa vượt qua nhiều cột mốc khác. G.Neville trở thành một trong số ít những người đội trưởng United giương cao chiếc cúp VĐ, vinh dự cao quý bậc nhất của cuộc đời. Trớ trêu đến nỗi trong đêm hè huyền ảo 26/5/1999 tại sân Nou Camp, trận đánh vinh danh Quỷ Đỏ cũng không có mặt “số 18”, cho dù anh là người góp biết bao nhiêu công sức để đưa United đến với trận CK đầy cảm xúc ấy.

Nhưng tất cả những điều đó không thể nào ngăn cản anh trở thành một “legend” thực sự trong lịch sử CLB, và trong lòng các tín đồ Manchester Utd. Chàng tiền vệ nhỏ con được xem là “bằng cả Gattuso và Pirlo cộng lại” vẫn tìm được chỗ đứng đích thực của mình. Bao năm đổi thay, Solsa đã giải nghệ, Beckham giờ lưu lạc ở Mỹ, Giggs đang nhạt nhòa và Neville vẫn chưa hẹn ngày trở lại, chỉ còn một mình người cận vệ già dẫn dắt các đồng đội trẻ trung tiếp tục con đường vinh quang.

Ở sân Old Trafford ngày cuối cùng của tháng Tư, ta lại thấy Scholes thật tuyệt vời trên từng mét đất: một pha “dằn mặt” Leo Messi ngay từ phút đầu tiên, tiếp cho những người đồng đội thêm vững tin cản bước chàng nghệ sĩ Argentina. Những pha đánh chặn, những lần hãm bóng và các đường chuyền thông minh giúp cho Quỷ Đỏ giữ vững trận địa. Khi Scholes vẫn còn đủ tinh anh, United đã đánh cho Barca tơi bời trong suốt cả hiệp một. Khi anh thấm mệt phải rời sân, chúng ta âu lo vì bị kẻ địch điên cuồng vây ráp.


Chắc hẳn Scholes vẫn chưa thể nào quên được bàn thắng mà mình đã ghi vào lưới Barcelona cách đây 9 năm, trận hòa 3-3 tuyệt vời trong hoàn cảnh United liên tục vươn lên dẫn trước. Hôm nay Scholes không mặc áo trắng như ngày ấy, Barca cũng không còn vùng vẫy được trên “đất thánh” của chúng ta, và bàn thắng của số 18 thậm chí lộng lẫy hơn xưa gấp bội phần.

Pha làm bàn hội tụ đầy đủ mọi phẩm chất tuyệt vời nhất mà chúng ta từng thấy nơi anh, nhạy cảm để xuất hiện kịp thời chiếm lấy khoảng không, khôn ngoan và chính xác hãm quả bóng lại vừa tầm rồi dũng mãnh “quất” vào trái tim gã khổng lồ xứ Catalan nhát kiếm chí mạng. Bánh xe lịch sử đã quay ngược theo cú ra chân kinh hoàng ở phút thứ 14, trong năm thứ 14 Scholesy chính thức khoác lên mình màu áo Đỏ, một kí ức ngọt ngào không thể nào quên của người bị số phận bỏ rơi suốt 9 năm qua.

Anh ấy luôn là một cầu thủ diệu kỳ” Sir Alex đã nói như vậy khi trận đấu kết thúc và hứa sẽ điền tên anh đầu tiên vào danh sách đội hình ra quân ở Moscow. Hẳn nhiên rồi, anh sẽ ở đó vì bản thân mình, vì United và vì tất cả các Manucian, chàng ngự lâm quân nhỏ bé mà tinh thần lúc nào cũng ngun ngút tận trời cao …

ManUtd.com.vn

Lâu rồi thằng ku Dung nó mới cho mình 1 bài hay hay để copy ;;) ;))



2 nhận xét:

  1. Nghĩ lại thấy tiếc ghê. Trận MU gặp barca không coi trực tiếp được. Uổng thiệt. Nhưng mình có coi lại qua 24h. Đúng là lão tướng Paul Scholes đã có 1 cú sút quá đẹp. 1 cú sút của 1 thiên tài. MU vào chung kết gặp Chelsea quả là 1 trận đấu đầy duyên nợ. Hy vọng là các cầu thủ còn lại của MU sẻ tỏa sáng. Biết đâu lại là lão tướng R. Giggs ? Hehe

    Trả lờiXóa
  2. Đúng rồi, k0 khéo ông Giggs cả mùa đá tệ đến trận quan trọng nhất lại giúp M.U chiến thắng =P~

    Trả lờiXóa