Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Giấc Mơ Màu Đỏ - Một Chặng Đường


Photobucket

Xe đạp leng keng
Còi ôtô giục giã
Bước chân đi vội vã
Khuấy động chiều hoàng hôn.

Từng đoàn người ở đâu, ở đâu?
Về đây trên đại lộ Matt Busby rực rỡ
Từng đoàn người sao chưa từng gặp gỡ
Vẫn cười với nhau, chung tiếng nói tình yêu.

Ta về đây
Old Trafford bao la và ồn ã
Trái tim ta – trái tim những người MU cao cả
Sắc đỏ oai hùng làm mất màu trời xanh.

Hơn 70.000 chỗ ngồi quá mong manh
Không đủ đâu còn vạn con mắt xa xôi, bất tận
Trăm nghìn dặm nhưng không vời vợi
Vì trái tim vẫn hát lời tình yêu.

Glory Glory Manchester của ta
Ta yêu người tự bao giờ chẳng biết
Một tình yêu thiêng liêng và bất diệt
Nói chẳng hết đâu chỉ một đời ta.

Dòng máu trong ta kể đi
Hãy kể đi dù trong chốc lát
Yêu nhiều lắm thuở bình minh bụi bặm
Lancashire & Yorkshire Railway
Có gì đâu, có gì đâu
Khốn khổ, bần hàn nhưng không nghèo trái tim yêu bóng
Và Newton Heath được sáng lập
Mực đỏ nhoè những trang tiểu thuyết đầu tiên.

Davies đến mang theo cả sự sống
Sự sống mãnh liệt suốt hai cuộc chiến tranh
Có những lúc tưởng giấc mơ tan tành
Nhưng người Newton không bao giờ khuất phục
Ngọn lửa vẫn cháy trong lồng ngực
Hiệp sĩ anh hùng bước ra từ thần thoại xưa
Sir. Busby - vị thuyền trưởng thiên tài
Đã chèo lái con thuyền trong gió cả
Những người thuỷ thủ trẻ trung mà gan dạ
Con thuyền băng băng vượt sóng đại dương
Trên đôi môi vị đắng vẫn còn vương
Nhưng ánh mắt đầy niềm tin, nhiệt huyết
Nỗ lực hết mình tài năng cùng mơ ước
Vinh quang ư? Chẳng xa, chẳng xa.

Nhưng... tại sao?
Vào một ngày thứ năm lạnh giá
Kẻ nào? Kẻ nào?
Kẻ nào đã nhẫn tâm cướp đi những Busby’s babes của chúng tôi?
Chiếc máy bay chơi vơi giữa gió tuyết lưng trời
Vĩnh biệt nhé những cổ động viên yêu dấu
Các anh đã đi, đi xa, đi mãi
Biết tìm ở đâu?
Duncan Edwards!!!
Chúng tôi biết tìm đâu những dấu giày của đôi chân kì diệu
Roger Byrne!!!
Đội trưởng nằm đâu giữa đống đổ nát tàn hoang
Giá tuyết trời mưa
Ngoài kia gió rít
Các anh đừng đi, đừng đi, đừng đi!!!

Busby...
Những đứa con của ông
Những vì sao tinh tú của Old Trafford
Những cánh hoa rực đỏ và không bao giờ dập nát
Đã theo nấc thang lên thiên đường.
Những giọt nước mắt đau thương
Tất cả như sụp đổ
Vết thương lòng nhói đau từng khắc
Xa thế giới này
Người cha muốn ra đi.

Kh.. ô.. ô..ng!!!

Ở lại đi Busby
Những ước mơ vẫn còn đang dang dở
Linh hồn các con chưa thấy ngày rực rỡ
Máu đổ xuống vẫn in trong nỗi nhớ
Người đừng đi, đừng đi, đừng đi.

Và người cha
Vẳng bên tai nghe tiếng ai đang gọi
Trời còn xanh, đất vẫn còn xanh
Không được khụy gối, ta không được khụy gối
Muchen ơi, cản làm sao bước chân người.

Và sức mạnh vùng lên trong cát bụi
Như trận cuồng phong ào ạt trên sân
Thành công nối tiếp thành công
Cúp C1 68 - sau bao năm chờ đợi.

Nhưng một quy luật vẫn luôn tồn tại
Trái đất quay, vạn vật cùng quay
Old Trafford cũng có nhiều đổi thay
Trong dòng chảy thời gian không ngừng nghỉ.

Wilf, Frank, Dochesty đến
Rồi Dave Sexton, Ron Atkinson cũng ra đi
Mỗi thời kì mỗi cảm xúc, nghĩ suy
Ngọt ngào có mà đắng cay cũng có.

Photobucket
Và kỉ nguyên mới xán lạn, rực rỡ
1986, một con người bước tới ManU
Ghánh nặng trên vai giúp đội bóng sứ xở xương mù
Thoát nguy cơ không thể trụ hạng.

Và từ đó tình yêu chưa bao giờ dứt
Giữa Sir. Alex và quỷ đỏ thành Man
Bốn năm đầu tiên khó khăn vô vàn
Nhưng Sir. Alex vẫn luôn đứng vững.

22 năm cùng Greater “go marching up”
Một phần lịch sử mang dòng chữ Ferguson
Hôm nay, ngày mai, mãi mãi sau này
Ngài luôn luôn là tượng đài ở Old Trafford.

Con người ấy đã mang về Nhà hát
Những cầu thủ đầy hoài bão, ước mơ
Bản lĩnh, tự tin, luôn thi đấu hết mình
Vì màu đỏ không tàn phai sắc áo.

King Eric, anh vẫn ở đó
Sáng ngời như Bobby, Dennis Law
Tình yêu, niềm kiêu hãnh không mờ
Anh – mãi mãi không bao giờ sụp đổ.

Và số 11 thuở ban đầu bỡ ngỡ
Nhưng bây giờ anh thách thức cả thời gian
Kiến tạo sắc sảo, vượt mọi gian nan
Dù đôi chân không mang màu tuổi trẻ
Vì trái tim anh lúc nào cũng thế
Anh là ai? “Tôi - Ryan Giggs của ManU”.

Rồi lại nhớ một người đã ra đi
Anh không xa, ngay đây Premier league
Khuôn mặt nhuốm màu những tháng năm kì tích
Làm chủ trung lộ, dũng mãnh xông pha
Sự điềm đạm chẳng thể xóa nhòa
Nét cá tính của những ngày xưa ấy
Quá khứ gọi tên anh, người đội trưởng nhiệt thành, vĩ đại
Roy Keane của chúng tôi - của những người MU.

Và đây
Còn biết bao đứa con thánh thần
Một Paul Scholes luôn âm thầm, hiệu quả trên sân
Một David Beckham với pha sút phạt đẹp mắt
Van Nistelroy - thợ săn bàn bậc nhất
Ferdinand cùng Neville sẵn sàng bắt chết hàng công đối phương
Van der Sar chắc chắn trong khung thành…
Người đã đi rồi, người vẫn ở đây tiếp tục đeo đuổi mơ ước.

Thế hệ trẻ cũng hoàn thiện từng bước
Nối tiếp trang vàng của thế hệ đàn anh
Cristiano Ronaldo uy lực và tinh nhanh
Wayne Rooney toàn năng, dũng mãnh
Carlos Tevez phăng phăng như tên bắn
Vidic, Evra cũng chẳng chùn chân…
Tất cả không chút phân vân
Trên con đường đến vinh quang phía trước
Con đường hằn sâu vết giày những người MU biết mơ ước
99 ư? Đâu chỉ có một lần
Ta sẽ làm nên nhiều điều kì diệu hơn thế...

Miraculousness!!!

Cho chúng tôi - những cậu bé thành ManU can trường nhất
Cho tất cả những cổ động viên nhiệt thành, tâm huyết luôn bên quỷ đỏ suốt bao năm qua
Cho Old Trafford Stadium gắn bó thân thương, sẽ luôn tồn tại vĩnh hằng
Và cho cả những giấc mơ màu đỏ: mãi mãi bay lên giữa bầu trời xanh bất tận.

Photobucket

Họ và tên: Phạm Mai Phương
Ngày sinh: 27/8/1992
Nick diễn đàn: Ballspins
Địa chỉ: 148B Đức Giang – Long bv Biên Hà Nội
Điện thoại: 6558576

[Theo ManUtd.com.vn]

Mới 16 tuổi mà viết bản "trường ca" ngắn này hay quá :D


11 nhận xét:

  1. bạn phương này là nữ mà có tình yêu thể thao, đặc biệt là đối với mu nhỉ... bài thơ hay và tuyệt lắm ^^

    Trả lờiXóa
  2. xin lỗi tác ja?
    nhưng 1 sự thật phải nói ra, 1 nải chuối to đùng ;))

    Trả lờiXóa
  3. Lịch sử Chel$ chả có vẹo j để mà viết đc như thía này, nên fan của Chel$ thấy thế cũng hem có j lạ ;))

    Trả lờiXóa
  4. Hay quá đọc tê tái cả người ;) lúc đang đọc tưởng của NAD làm ...
    kiu lạ lão NAD mà ren làm "trường ca" hay ri ko bi'k :">

    Trả lờiXóa
  5. Ôi zồi thơ của Pín béo dở hơi ;))

    Trả lờiXóa