Thứ Năm, 27 tháng 3, 2008

Văn điếu Arsênồl


Hỡi ôi !
Họng Pháo chúi nhùi
Lòng fan , trời tỏ?
Mười năm công đốn củi, chưa kịp xài mà đã cháy sạch trơn
Một mùa giải trắng tay, tuy đà chết mà tiếng rên như mõ
Suốt bao năm,...
Bủn xỉn mần ăn, chỉ mua hàng rẻ
Chưa quen khôn chợ, đâu tới trời Âu
Chỉ biết dại nhà, quanh năm một khoảnh
Bóng ngắn, bật tường, thọc hẻm, chân vốn quen làm
Lật cánh, đánh đầu, mắt chưa từng ngó
Tiếng than thở phập phồng bao ngày tháng, trông tin vui như trời hạn trông mưa
Mùi vinh quang đối thủ hưởng bao năm, ghét "Quỷ Đỏ" như nhà nông ghét cỏ
Ngờ đâu :
Đá một trận, địch không kinh ngạc
Đá hai trận tan tác quân ta
Cơn gió to cuốn sạch sân bay
Chẳng truyền thống, tương lai cũng mất
Thảm thay !
Vòng hai bảy, trận Vi la, Văn Giê bất lực!
Vòng hai tám, trận Wi gan, pháo thủ xịt nòng!
...
Vòng ba mốt, ra ngỏ oan gia, Chen si đòi mạng
Ngợp đất trời...
Ngó Ê Mì Rét , cỏ cây mấy dặm sầu giăng
Nhìn Hái Bu Rỳ , già trẻ hai hàng lụy nhỏ!
Đau đớn bấy, fan già ngồi khóc trẻ, "Ngôi đền thiêng" ngày ấy chẳng còn
Não nùng thay, fan trẻ trở thành già, "chung cư mới" bây giờ sỉ nhục!
Trời xám bắc Luân đôn, nước mắt lưng ròng, đục nước sông Them , vài lời chấp điếu...
Có linh xin hưởng...!

HuyCom



2 nhận xét:

  1. chú viết thế này, gunners vào đọc ộc máu mà chết :-S

    Trả lờiXóa
  2. Bọn đấy mà chết đc giờ nó đã vô địch rồi anh à ;)) =))

    Trả lờiXóa